Bài thơ đầu anh viết tặng em…


Là bài thơ anh kể về đôi tất
Cũng có giầy mà phải đi chân đất
Nỗi khổ này anh sẽ chất thành thơ

Đôi tất kia anh chẳng giặt bao giờ
Có đi nhiều đâu mà mùi kinh đến thế
Cùng xỏ cùng phơi vô cùng tử tế
Mà mùi “thơm” vẫn ngây ngất tràn về

Hai chiếc tất vô tri khăng khít song hành
Cùng ôm ấp bàn chân anh rất “sạch”
Dẫu có lúc một bên lành bên rách
Vì tiếc tiền anh chẳng bỏ đi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ như say thuốc lắc
Dẫu bên cạnh mùi nước hoa nồng nặc
Mà trong lòng cứ nhớ đến Ô-MÔ

Nếu một ngày một chiếc tất mất đi
Mọi thay thế đều trở nên lãng nhách
Một chiếc thơm một chiếc mùi hôi nách
Ôi! Người đời họ sẽ nhận ra ngay

Ai đi giầy mà lại không có tất
Hẳn là người đầu óc rất … ngu si
Ai mang tất mà giầy chẳng thèm đi
Thì kẻ đó cả Châu Quỳ vẫy gọi

Cả cuộc đời mình như chỉ lục lọi
Giữa tối tăm giữa cát bụi đường dài
Cũng có lúc được vươn cao vài cái
Tỏa hương “thơm” nghe lải nhải “vứt đê!”

Dù bàn chân trai, gái hay “pê đê”
Dù mũm mĩm hay xanh xao còi cọc
Dù hắc lào, hay hôi mùi da cóc
Có chúng mình mọi thứ chẳng là chi…

Nếu một ngày hôi quá bị vứt đi
Thì hai chiếc cũng sẽ rơi một chỗ
Như bọn mình chạy chốn nơi thành phố
Sống cuộc đời “rừng rú” của hai ta..

(Cải biên của cải tổ của cải mả của “Đôi dép”) – st by Sandy nhân dịp Tạm biệt blog!

Advertisements

6 thoughts on “Bài thơ đầu anh viết tặng em…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s