Broken heart!

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 st1\:*{behavior:url(#ieooui) } /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:”Table Normal”; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:””; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:”Times New Roman”; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}

Trái tim mình nhỏ bé mong manh và đỏ thắm.

Hôm nay vỡ ba lần.

Lần đầu tiên:

Mình tâm đắc lắm vì tuần này học bài về MA. Đã tủ mấy chuyện rung rợn làm vốn, kể để dọa sinh viên, lại củng cố bài giảng :D. Chuyện đang cao trào, lúc nhân vật chính sắp sử thốt ra một lời khủng khiếp “Mày tưởng tao vẫn còn sống àh?” , thì có em sinh viên huơ tay chỉ ra phía cửa lớp. Mình vô thức quay lại: OAHHHHHHH ….một con ma đen sì thì thào thì thào. Mình hãi hùng nhảy dựng lên và rú ầm, còn cả lớp tưởng đấy là tình tiết trong chuyện, cũng đồng loạt hét lên những tiếng kinh hoàng! Mãi về sau mới rõ tiếng thì thào lúc nãy là “…thưa cô…cho… em… vào …lớp” Ôi Lữ ơi là Lữ, em làm cô vỡ tim!!!

Cả đời cô chưa bao giờ sợ một sinh viên nào như em đâu!!!

Lần thứ 2:

Lớp thứ hai mình dạy lại học bài về Heart attack. Thôi thế là tim cô lại vỡ lần nữa 😦

Lần thứ 3:

Một món quà bất ngờ, xuất hiện vào lúc bất ngờ, một lá thư bất ngờ, với những bí mật mình đã không hề biết. Cô đã nhận ra điều đặc biệt rồi B ạh. Nhưng cô không vỡ tim vì đau khổ hay sợ hãi đâu! Cảm ơn em đã giúp cô nhận ra những điều ấm áp, và quan trọng.

I am smiling, dear sweetie B!

Trái tim mình còn vỡ một vài lần khác nữa.

Tuần trước nó vỡ khi mình phát hiện ra một em sinh viên giả mạo chữ ký và lời phê của mình, mình đã cho em ấy một cơ hội, và chờ đợi suốt cả tuần mà không thấy một lời xin lỗi.

Nó cũng vỡ khi mình đọc bài viết của Huy, em sinh viên học giỏi nhất lớp, và nhận ra mình đang chấm bài trong sách mẫu và tài liệu trên mạng. Hình tượng em ấy sụp đổ trong mình. Và mình tự hỏi liệu mình chưa biết cách làm một giáo viên?

Nhưng nhiều hơn tất cả, trái tim mình đã rung lên vì hạnh phúc cho dù mình mới chỉ chập chững trong cái nghề cao quý này: trong buổi chia tay đầy nước mắt và nụ cười với E3, trong tiếng hát xúc động của chú Thiên – học viên cao tuổi nhất và chăm học nhất lớp Văn bằng 2, trong lớp học tại chức buổi tối có em Thùy học chăm một cách kinh ngạc bởi vì “Em chỉ được đi học nốt kỳ này nữa thôi cô ạh, cuối năm là em phải đi làm vì nhà em không thể nuôi em đi học được”, trong buổi học bất ngờ mình đến sớm và gặp em Tiếp đang cặm cụi lau bàn ghế cho mình và xóa bảng – hóa ra bàn ghế của mình và bảng không tự nhiên mà ngày nào cũng sạch bong…

Còn rất nhiều chuyện nữa khiến tim mình vỡ, cũng nhiều chuyện hơn hàn gắn vết thương ấy. Và mình chắc chắn, trái tim đẹp nhất không phải là một trái tim hoàn hảo, mà là một trái tim lồi lõm và sứt sẹo, Sandy ạh.

Advertisements

5 thoughts on “Broken heart!

  1. some interesting read as always, cheers to my good old friend 🙂 particularly regarding Huy’s case, i want to share some thoughts. as we all know, language is best learnt by copying, i.e. we copy others’ language to make it our own. because we find ourselves more than often just “translate” the words from our mother tongue, which in some cases makes it inappropriate both linguistically and culturally. and we fix that by learning how native speakers express their opinions in some certain situation, and we use that for ourselves then on. that should be strongly encouraged for spoken english. the same can be said to apply for written english, but only to a certain extend. let’s say finding reference materials is good, really good, but copying other people’s works is a crime against yourself. what can be copied is vocabulary, data/figures, idiomatic expressions, ideas, quotation or even as far as structural writing skills (how to support/illustrate ideas) .ect but NOT even one full sentence. so in short, i think you should have a personal talk with the student about how he can make good use of the materials, and how not to be belittled for plagiarism. and don’t ever blame yourself with sth like “is that because i’m not good enough as a teacher” again, ok? just my two cents, hope that can be helpful somehow. cheers ^^

  2. Em thch chuyện 1, chuyện 3, v chuỵn cuối cng c ạ.

    Tự dưng em nhớ ra l hồi c dạy lớp em, hnh như khng phải hm no lớp em cũng lau bn ghế cho c :(( Tội lỗi q :(( Huhu

  3. ko thấy vỡ tim, chỉ thấy tao sắp vỡ… mồm v cười. Nhưng những cơn heart broken thế ny lại bổ phổi v no lắm (khoa học đ chứng minh, h h:P).
    lm tao nhớ đến “the children of my life” (by Gabriel Roy). ci nghề “bạc bẽo” ny chỉ lm mnh vui khi nhn thấy sự trưởng thnh, tiến bộ, cầu tiến, ham học của sinh vin thui, nhỉ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s