Một chiều đón con

Trường của con thuộc chuỗi các nhà trẻ Good Start Early Learning Centres. Con đến lớp ở khu Coorparoo, cách nhà mình 1.2km. Từ ngày 21.10 năm ngoái, khi con được hơn 5 tháng là con bắt đầu học ở đây. Cho đến bây giờ con cũng vẫn chỉ duy trì tuần 2 buổi: thứ Hai và thứ Năm. Giá mà nhà mình có điều kiện thì mẹ chẳng cho con đi học sớm thế, nhưng phải chấp nhận thôi. Đây là những gì tốt nhất mình có thể làm được rồi, đành phải thế để bố mẹ có 1 tí tẹo thời gian làm việc. Thế nhưng đôi khi mẹ cũng ko hiểu bố mẹ có thêm thời gian ko hay tính đi tính lại cũng vẫn thế thôi. Bởi vì suốt hơn 5 tháng từ khi sinh con ko bị vấn đề gì nhưng bắt đầu đi học là con bị ốm. Trận ốm đầu tiên dù chỉ là sổ mũi, nghẹt mũi, khó thở nhưng kéo dài hơn 1 tháng khiến con khổ sở, và cũng phải nghỉ học. Thời gian ấy bố mẹ cũng mệt thêm chứ đâu có thêm thời gian gì. Rồi tiếp theo trận ốm thứ 2, thứ 3, thứ 4. Và lại tiếp tục quy trình con ốm nghỉ học, ở nhà bố mẹ cần chăm con nhiều hơn, cả ban ngày lẫn ban đêm.

Mỗi ngày gọi là con đi học thì cũng chỉ là khoảng 5 tiếng thôi mặc dù trường mở cửa 12 tiếng, từ 6:15 sáng tới 6:15 tối. Bởi vì con nhất định ko chịu bú bình, ko uống bất kỳ 1 loại sữa nào trong cả 4-5 loại mà mẹ đã thử. Có thể con chịu xúc sữa bằng thìa, nhưng ở trường, mong đợi các cô xúc từng thìa sữa cho con là chuyện lãng mạn. Con thậm chí ko chịu uống cả nước nữa. Thế là mẹ chỉ có thể để con đi học giữa 2 cữ bú. Thời gian đầu, con chỉ đi học khoảng 3-4 tiếng thôi. Bây giờ cữ bú giãn ra, mà con lại biết tự bốc thức ăn (con ăn bánh mì, quả đỗ và cà rốt luộc, các món có thịt và phải xúc thìa ở lớp thì con cũng ko chịu ăn) và chịu uống nước, con mới đi học lâu nhất là 6 tiếng. Mẹ ko thể tiêu hóa được những lời khuyên đại loại như cứ cho con đi học kín tuần, cứ để đấy lâu vào rồi con sẽ phải quen. Mẹ cũng ko đủ gan để làm như thế. Bài vở của mẹ có thể trì trệ, đầu tóc quần áo mẹ luộm thuộm, nhà cửa bừa bộn, kệ, miễn con có được thời gian bên bố mẹ, con được ăn sữa đúng bữa. Mỗi người có một quan niệm và tuân theo 1 hệ giá trị. Mẹ ko nghĩ những người ấy là sai, nhưng mẹ ko thể đi theo cách của họ được.

Chiều nay mẹ đến đón con. Lâu nay việc đưa đón con thường là bố, vì trời nắng nóng phải đi xe cho nhanh. Nhưng bố đang ko được lái do bằng lái hết hạn, nên mấy tháng nay bố  được cái thú vừa đẩy con đi xe vừa dạo bộ ngắm đường và hưởng nóng. Thỉnh thoảng bố hào phóng nhường cho mẹ cái thú ấy, như hôm nay chả hạn.

Mẹ đến đón con là lúc 4 rưỡi, các bạn ở lớp Nursery (6 tuần-13 tháng tuổi) của con đã về hết rồi. Con được các cô mang ra ngoài sân chơi chung của trường gom với mấy anh chị lớp lớn hơn, để chỉ cần 2,3 cô trông cả nhóm tổng hợp này. Con đang được 1 cô bế ở đằng góc sân. Đi đến chỗ con, mẹ phải đi qua mấy anh chị lớn cũng đang tha thẩn tự chơi, chờ bố mẹ đến đón. Và vì từ sân chơi có thể nhìn xuống qua những ô cửa kính thấy xe cộ và người đi vào trường, nên mẹ thấy mấy chị thỉnh thoảng lại túm tụm chỗ cửa kính. Cứ có 1 cái xe đến lại thấy 1 chị reo lên “My mummy!”. Nhưng ngay lập tức lại có tiếng chị khác át đi, giọng đầy ghen tị. “No, that’s MY mummy!”. Rồi khi mẹ bế con trở ra, thì cũng chẳng thấy ai đến đón chị nào cả. Hóa ra, đó ko hề là mummy của chị nào!

Ko hiểu sao mấy câu chí chóe ấy cứ quẩn quanh trong đầu mẹ. Chắc các chị ấy đủ lớn để nhận ra xe nào là xe nhà mình, và nhìn từ xa là biết có phải mẹ mình hay không. Mà sao cái nỗi mong chờ, niềm hãnh diện được mẹ đến đón nó tha thiết đến nỗi các chị ấy phải “tranh giành” nhau ngay cả khi đó ko hề là mẹ mình thật. Mẹ tự nhiên nghĩ liệu mẹ đến đón con thế này có muộn quá ko, nếu con lớn như các chị ấy, con có đứng ra ô cửa kính tranh giành với các bạn ko. Rồi mẹ lại nghĩ vẩn vơ, đến cảnh những người già ở viện dưỡng lão. Mẹ đã từng đọc 1 bài viết tả cảnh những người già chẳng buồn xem TV hay đi dạo, cứ thờ thẫn mong có con đến chơi thăm mình. Hình như bài ấy cũng tả cảnh là cứ nghe tiếng xe là mấy ông bà già lại lui khui chống gậy ra ngóng xem có phải con mình không. Có một sự giống nhau giữa cái cảnh này và cảnh hôm nay mẹ gặp khi đi đón con. Miên man nghĩ ngợi. Trong những dòng suy nghĩ ấy, có suy nghĩ dành cho những người cứ quả quyết là tống nó đi lớp rồi nó sẽ quen. Những người ấy khi về già, liệu có ở trong cảnh của bài viết về viện dưỡng lão kia ko, hay họ lại kiên quyết con phải chăm sóc mình từng ngày? Và mẹ lại tiếp tục nghĩ ngợi miên man.

Advertisements

One thought on “Một chiều đón con

  1. Quan sát mấy bạn nhỏ của m hay ghê, đoạn cuối làm t thấy tội lỗi quá đi vì nhiều khi nghĩ chẳng cần về gặp mẹ thường xuyên làm gì (vậy mà t đi làm, trưa được nghỉ 1h30 thì kiểu gì cũng phải về ngắm con một cái rồi đi).
    Cứ nghe theo bản năng làm mẹ đi m ạ. T bắt đầu đi làm lại một tuần, là bắt đầu thấy xa con dần dần, và tiếc là gần 2 năm qua ko dành trọn vẹn tâm trí cho con, vì sau này sẽ ko có cơ hội nữa, con sẽ xa mình dần dần.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s