Hên xui

Hôm nay là một ngày có vẻ như xui xẻo. Hai mẹ con đã lên kế hoạch đi chơi South Bank rồi, nhưng lại phát hiện ra con bị vết trầy da ở chân. Cứ lần chần vì nghĩ không biết có nên đến đó nữa không, vì con ngồi nghịch cát ướt ở đó rồi lại xót lại khóc lóc. Ra khỏi nhà muộn, tới bến xe bus chờ khá lâu hơn bình thường mới thấy xe, xe đến thì bác tài bảo xin lỗi, không nhận xe đẩy trẻ đâu. Chờ tiếp. Gần lúc có xe tiếp theo thì phát hiện ra là quên túi đựng nước và một ít đồ ăn vặt ở nhà. Chạy về nhà lấy ra thì lỡ xe đó. Đợi tiếp. Cuối cùng cũng lên được một xe, nhưng khá đông. Hai bà chắc cũng tầm 60-70 tuổi rồi đứng lên nhường ghế. Mình thấy các bà mỗi người kéo một xe chở hàng nhỏ thì bảo không sao, cháu đứng được. Cũng ngại vì xe đẩy con thì chiếm 2 ghế chỗ ưu tiên, bus thì đang đông. Nhưng cuối cùng lại có người xuống hay di chuyển xuống phía cuối xe nên mình cũng được ngồi. Trò chuyện rôm rả với hai bà, xuống xe bus, lại thấy hôm nay miễn phí. Tưởng cái máy chạm thẻ bị hỏng, hỏi bác tài, nhưng bác chỉ mỉm cười bảo “Để chuyến sau”. Không hiểu gì cả, ngoài việc tự nhiên nhận ra rằng hóa ra cũng không phải là xui xẻo.

Chơi xong tới lúc quyết định phải đi về, mặc dù con vẫn còn mải mê, bụng thầm nghĩ lại về muộn rồi, hic hic. Thì trên đường trở lại bến xe bus, gặp 1 bác biểu diễn xiếc. Lại nán lại xem, vì đây là lần đầu tiên con được xem. Đi qua một chỗ có 1 bác nghệ sĩ  da sẫm màu, có vẻ là thổ dân, với tiếng đàn cực kỳ hay, lần nào đi qua mình cũng muốn đi thật chậm để nghe thêm, hôm nay quyết định đã muộn rồi thì cho trót, mình dừng lại 1 chút, móc những đồng tiền lẻ mình có để tặng cho bác (mặc dù nghĩ không biết ở cái đám đông những người qua lại chơi ở South Bank ấy có ai nghèo như mình không), và nói thật rõ với bác ấy rằng bác ấy đàn hay lắm. Bác ấy mỉm cười cảm ơn, mình thì thấy vui thế vì nghĩ rằng hẳn bác ấy cũng rất vui.

Lên xe bus được mấy bến thì một nhà 3 đứa con lốc nhốc lên xe, đứa nhỏ ngồi xe đẩy. Thế là cùng với xe nhà mình, chiếm 2 bên của khu vực ghế ưu tiên. Ngay bến sau thì xuất hiện một hành khách khuyết tật ngồi xe lăn lên xe. Bác lái xe khá vất vả sắp xếp chỗ cho ba cái xe đẩy, ưu tiên Ông khách khuyết tật. Ông nhìn qua nhìn lại rồi chọn chỗ mà mình đang để xe của Xu. Vậy là mình bị ép dẹp sang cùng bên nhà kia. Ông ấy da đen, mặc áo ba lỗ trông cũng rách nát, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, và tỏa ra mùi hôi. Nhìn bạn Xu và em bé nhà kia bị kê sát 2 cái xe lại, chân thì chạm vào nhau, bỗng nhiên mình có cảm giác không ưa ông hành khách mới. Nhưng rồi ông ấy xuống cùng bến với mình, và ông ấy nói với bác tài “Thank you sir” khiến mình tự nhiên suy nghĩ. Bình thường xuống bus mình và mọi người cũng chỉ “thank you” hoặc chúc bác tài một ngày tốt đẹp. Nhưng có vẻ ông ấy cảm kích vì bác tài, có thể vì không phải lúc nào ông ấy cũng được đối xử tốt. Thế là bỗng nghĩ sao mình tồi tệ ích kỷ thế. Cái mà mình đang có là đôi chân lành lặn, thích đi đến đâu cũng được, là điều mà ông ấy mơ ước chả có. Ai muốn phải như thế? Vả lại có thể việc ông ấy chọn chỗ của Xu vì bên đó là 3 ghế liền nhau, bên kia là 4 ghế liền nhau, có thể kê được 2 xe, nhưng nếu ông ấy chọn bên 4 ghế thì nghĩa là sẽ ngồi cạnh một xe trẻ con. Có thể ông cũng ko muốn ai phải ngồi liền ông, vì lí do nào đó, chả hạn như … mùi hôi cơ thể. Vì mình chú ý thấy cả chặng đường ông ấy cũng không nói chuyện hay trao đổi ánh mắt với bọn mình. Tự nhiên thấy thương ông ấy, nhưng cũng không xóa được cảm giác xấu hổ về bản thân.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s