0

10 vạn câu hỏi vì sao phiên bản mới nhất

Bây giờ con là chuyên gia giải thích các hiện tượng thiên văn, địa lý, lịch sử, xã hội:

Chuyện buổi trưa:

– Con ơi, con tè xong con lại ko flush (xả nước) à?

– Thôi, mẹ flush cho con đi, để con đi ra ngoài chơi cho dễ, cho con đỡ ngửi thấy mùi yucky (mùi kinh)

Chuyện buổi tối:

– mẹ ơi, mẹ có bầu à?

– Sao con lại nghĩ thế?

– hmm, (ngập ngừng, chắc là uốn lưỡi 7 lần) con thì ko có bầu đâu, vì con ko có bụng béo mà!

Chuyện khác buổi tối, khi con đang xếp block hình các ngôi nhà:

– Con cho mẹ ở nhà nào?

– Con cho mẹ ở nhà màu tím nhé!

– bố: thế cho bố ở nhà đấy nữa nhé!

– Không, đấy là nhà con gái mà. Nó màu tím mà.

– Thế con có ở cùng nhà với bố mẹ ko?

– Hông, con ở nhà hác. Vì con lớn rồi mà.

– Thế giờ cơm thì con có sang ăn với bố mẹ ko?

– Có

– Giờ ngủ thì con có sang nhà bố mẹ ăn không?

– Có

– Ơ, thế ăn xong thì con có rửa bát không?

– Con không, vì con còn bé mà!

– (lúc ấy đang chat với cô Mỵ), cô hỏi cho cô cái nhà màu hồng đc ko?

– hông, con cũng thích màu hồng mà.

– thế thì con cho cô nhà nào?

– cô ở màn hình mà

– nhg mà cô cũng cần có nhà chứ!

– cô có nhà ở Việt Nam

– thế khi nào cô sang Úc thì sao? Cho cô 1 cái nhà nhé!

(vẫn kiên quyết ko đồng ý)

Tới lượt cô Mỵ dụ dỗ:

– Thế mẹ Ngọc thì ko cần ở nhà nào đâu. Mẹ Ngọc gầy thế chỉ cần ở cầu thang thôi.

– Không được.

– Vì sao?

– Vì con sợ là con sẽ buồn.

Lịm cả tim!!!

Hôm sau cô Lê chú Hà đến chơi, con ngồi lòng cô chơi và chuyện trò vui vẻ. Nhưng đến lúc cô rủ tối về nhà cô chú ngủ luôn, không cần đi cùng bố mẹ, thì con nói “Hông” rồi đòi ngồi ra ngoài luôn. Khi hỏi con tại sao thì con trả lời: “Vì con không thích nguy hỉm”.

Tóc con đằng sau hơi dài, mà con lại không thích buộc, nên mẹ đề nghị để mẹ cắt ngắn cho, con không đồng ý vì “Con sợ mọi người tưởng con là con trai!”

2

Tóc

Mình xấu máu, tóc bạc sớm giống bố. Hồi trước thì tóc bạc còn lẩn quất đâu đó, vạch ra mới thấy. Nhưng 3 năm trở lại đây thì ngày càng bạc nhiều và nhanh, bạc đến lộ liễu, đến muốn giấu cũng chả giấu được.

Mẹ sang trông cháu giúp cho con gái, câu đầu tiên là mẹ chép miệng thương xót “Sinh một đứa con là xập xệ quá!”. Rồi lần đầu tiên nhìn kỹ vào mái tóc con thì thảng thốt “Tóc con giống bố rồi!”. Xong cứ có dịp là mẹ lại nhổ mấy cái tóc trắng phơ lộ liễu vô duyên trên đầu mình, vín cổ mình lại “để mẹ nhổ cho, nhiều tóc bạc quá”. Nhưng cũng chả nhổ xuể.

Tự nhiên nhớ chao ôi là nhớ chừng 20 năm về trước. Tóc mẹ còn đen lắm, thỉnh thoảng mới có tóc bạc thôi. Mẹ “thuê” con gái nhổ tóc, giá cả hồi ấy là 10 cái tóc bạc có chân (chứ không tính loại đứt chân) thì quy ra thành 1000 đồng. Giá cao như vậy vì phải tìm, phải rẽ tóc kỹ lắm mới ra. Nhưng tính mình ko thích xin vặt, cò con, nên nhổ đến mấy chục nghìn vẫn chưa lĩnh lương. Mẹ thì lần nào thấy mình tính đếm cũng bật cười. Thế rồi nhổ tóc “trượt giá” khi vài năm sau đó, tóc bạc của mẹ trở nên dễ tìm hơn hẳn, nhiều khi một cụm đánh được cả chục cái tóc. Dần rồi mình cũng chẳng đếm nữa, cũng chưa bao giờ đòi tiền mẹ. Thêm mấy năm nữa, với nhiều biến cố cuộc đời, đầu mẹ ko thể nào nhổ tóc bạc được nữa, vì bọn tóc bạc lan ra gần cả đầu, lấn át bọn tóc đen cô độc. Chỉ còn cách nhuộm. Thế là từ ấy hình ảnh con gái út của mẹ cứ ăn cơm xong là nhăm nhăm cái nhíp quỳ hoặc ngồi trên giường nhổ tóc cho mẹ cũng biến mất.

20 năm sau, hóa ra mẹ già hơn 60 lại là người nhổ tóc cho con gái chưa tròn 30 tuổi. Cần mẫn, lo âu, xót xa, và KHÔNG đòi tiền 😀

Trong một diễn biến khác, gần đây mình bỗng nhiên có ý nghĩ là mỗi khi mình nhổ tóc bạc, nó vẫn đau, liệu có phải là nó vẫn còn gắn kết một cách tự nhiên với da đầu, nó còn chưa sẵn sàng cho việc phải ra đi không? Việc nhổ tóc thế này, có phải là bức tử những ngọn tóc “tàn nhưng chưa phế” không? Và phì cười vì nhớ đến câu nói của chị Suraiya cùng phòng “Sinh viên PhD năm cuối hình như đứa nào cũng bị điên một dạng nào đó, còn Hương và Ngọc may mắn ko sao”, vì chưa biết chừng mình cũng thuộc nhóm đầu rồi ý chứ, haha.

0

Hên xui

Hôm nay là một ngày có vẻ như xui xẻo. Hai mẹ con đã lên kế hoạch đi chơi South Bank rồi, nhưng lại phát hiện ra con bị vết trầy da ở chân. Cứ lần chần vì nghĩ không biết có nên đến đó nữa không, vì con ngồi nghịch cát ướt ở đó rồi lại xót lại khóc lóc. Ra khỏi nhà muộn, tới bến xe bus chờ khá lâu hơn bình thường mới thấy xe, xe đến thì bác tài bảo xin lỗi, không nhận xe đẩy trẻ đâu. Chờ tiếp. Gần lúc có xe tiếp theo thì phát hiện ra là quên túi đựng nước và một ít đồ ăn vặt ở nhà. Chạy về nhà lấy ra thì lỡ xe đó. Đợi tiếp. Cuối cùng cũng lên được một xe, nhưng khá đông. Hai bà chắc cũng tầm 60-70 tuổi rồi đứng lên nhường ghế. Mình thấy các bà mỗi người kéo một xe chở hàng nhỏ thì bảo không sao, cháu đứng được. Cũng ngại vì xe đẩy con thì chiếm 2 ghế chỗ ưu tiên, bus thì đang đông. Nhưng cuối cùng lại có người xuống hay di chuyển xuống phía cuối xe nên mình cũng được ngồi. Trò chuyện rôm rả với hai bà, xuống xe bus, lại thấy hôm nay miễn phí. Tưởng cái máy chạm thẻ bị hỏng, hỏi bác tài, nhưng bác chỉ mỉm cười bảo “Để chuyến sau”. Không hiểu gì cả, ngoài việc tự nhiên nhận ra rằng hóa ra cũng không phải là xui xẻo.

Chơi xong tới lúc quyết định phải đi về, mặc dù con vẫn còn mải mê, bụng thầm nghĩ lại về muộn rồi, hic hic. Thì trên đường trở lại bến xe bus, gặp 1 bác biểu diễn xiếc. Lại nán lại xem, vì đây là lần đầu tiên con được xem. Đi qua một chỗ có 1 bác nghệ sĩ  da sẫm màu, có vẻ là thổ dân, với tiếng đàn cực kỳ hay, lần nào đi qua mình cũng muốn đi thật chậm để nghe thêm, hôm nay quyết định đã muộn rồi thì cho trót, mình dừng lại 1 chút, móc những đồng tiền lẻ mình có để tặng cho bác (mặc dù nghĩ không biết ở cái đám đông những người qua lại chơi ở South Bank ấy có ai nghèo như mình không), và nói thật rõ với bác ấy rằng bác ấy đàn hay lắm. Bác ấy mỉm cười cảm ơn, mình thì thấy vui thế vì nghĩ rằng hẳn bác ấy cũng rất vui.

Lên xe bus được mấy bến thì một nhà 3 đứa con lốc nhốc lên xe, đứa nhỏ ngồi xe đẩy. Thế là cùng với xe nhà mình, chiếm 2 bên của khu vực ghế ưu tiên. Ngay bến sau thì xuất hiện một hành khách khuyết tật ngồi xe lăn lên xe. Bác lái xe khá vất vả sắp xếp chỗ cho ba cái xe đẩy, ưu tiên Ông khách khuyết tật. Ông nhìn qua nhìn lại rồi chọn chỗ mà mình đang để xe của Xu. Vậy là mình bị ép dẹp sang cùng bên nhà kia. Ông ấy da đen, mặc áo ba lỗ trông cũng rách nát, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, và tỏa ra mùi hôi. Nhìn bạn Xu và em bé nhà kia bị kê sát 2 cái xe lại, chân thì chạm vào nhau, bỗng nhiên mình có cảm giác không ưa ông hành khách mới. Nhưng rồi ông ấy xuống cùng bến với mình, và ông ấy nói với bác tài “Thank you sir” khiến mình tự nhiên suy nghĩ. Bình thường xuống bus mình và mọi người cũng chỉ “thank you” hoặc chúc bác tài một ngày tốt đẹp. Nhưng có vẻ ông ấy cảm kích vì bác tài, có thể vì không phải lúc nào ông ấy cũng được đối xử tốt. Thế là bỗng nghĩ sao mình tồi tệ ích kỷ thế. Cái mà mình đang có là đôi chân lành lặn, thích đi đến đâu cũng được, là điều mà ông ấy mơ ước chả có. Ai muốn phải như thế? Vả lại có thể việc ông ấy chọn chỗ của Xu vì bên đó là 3 ghế liền nhau, bên kia là 4 ghế liền nhau, có thể kê được 2 xe, nhưng nếu ông ấy chọn bên 4 ghế thì nghĩa là sẽ ngồi cạnh một xe trẻ con. Có thể ông cũng ko muốn ai phải ngồi liền ông, vì lí do nào đó, chả hạn như … mùi hôi cơ thể. Vì mình chú ý thấy cả chặng đường ông ấy cũng không nói chuyện hay trao đổi ánh mắt với bọn mình. Tự nhiên thấy thương ông ấy, nhưng cũng không xóa được cảm giác xấu hổ về bản thân.

0

Tự lập

Có lẽ một điều làm bố rất lo lắng khi vắng nhà là khả năng tự lập của cả mẹ lẫn con. Nhưng rồi 2 mẹ con cũng làm ổn mọi việc. Vắng bố, con ăn xong được mẹ cho ra “tự chơi” trong lúc mẹ dọn dẹp. Trước khi đi công tác, bố dặn mẹ nếu mẹ phải làm việc thì cho con xem TV cho con đỡ buồn. Nhưng vì đựơc “tự do” nên mẹ đã làm theo ý mẹ. Nghĩa là thay vì xem TV thì con tự đọc sách, nhưng đúng là nó còn hơi quá tuổi của con. Nhưng rồi con tự bày ra trò chơi với các đồ chơi của con, con tự đóng vai với các nhân vật do con đạo diễn:

“Mèo một mắt ơi, where are you?” – “Mèo một mắt đây đây” (giọng cưng nựng như mẹ cưng con)

“Mẹ ơi mẹ ơi, mẹ kể cho con chuyện Octonaut… – Mẹ kể chuyện Octonaut với gì nhỉ? – Mẹ kể chuyện Octonaut và cá mập – Ôi, mẹ không biết kể chuyện đấy, mẹ chưa xem!”

Con chơi chán thì lại ra bếp quẩn quanh với mẹ, nói chuyện với mẹ. Nhưng mẹ nhắc “Con vào bếp thì phải đi dép vào” thì con lại ngúng nguẩy “Con hông muốn đi dép. Con đi ra phòng hách” chỉ để vài phút sau lại quay lại ra bếp với mẹ, kể những câu chuyện mà mức độ liên kết chỉ mình con định nghĩa được, và vô số yêu cầu “Mẹ kể chuyện abc, mẹ hát bài xyz…”

Mẹ thấy lúc con xem TV, tuy con không bị buồn chán, nhưng con chỉ hút vào cái màn hình, thỉnh thoảng cười một mình, con không giao tiếp với đồ chơi, với các thứ trong thế giới thực, sờ nắm đựơc của con ở nhà, con cũng không nói chuyện với mẹ. Và một hôm mẹ định rửa bát mất khoảng 10 phút nên cho con xem 1 chút, nhưng trong lúc con nằm chờ mẹ bật thì bị ngã từ ghế sofa xuống đất. Không đau lắm, nhưng con khóc lên, và khi mẹ ra ôm con (tất nhiên là không cưng nựng xoa xuýt gì cả) thì con có vẻ vui lắm, và cứ thế ngồi thỏm trong lòng mẹ, nức nở thêm 1 tí rồi cười, đòi mẹ kể chuyện. Mẹ hỏi con có muốn xem hay là muốn ngồi với mẹ, con bảo muốn ngồi với mẹ, con còn chẳng thèm nhìn lên màn hình xem có phim gì. Từ đó mẹ tự quyết định là xem TV ko phải là cái con quá cần nếu có bố mẹ chơi cùng con. TV nên đóng vai trò như một quyển sách truyện sinh động mà thôi.

Mẹ cũng cho con tự lập ăn, mẹ không ép, chỉ thỉnh thoảng nhắc thôi. Con ăn gì hoàn toàn là tự nguyện. Thế là cả 2 mẹ con có những bữa cơm vui vẻ.

Mẹ cho con tự mặc quần áo khi có thể. Con rất vui, và sau một vài lần bị “lẫn lộn”, thì ngày 22.9, con biết tự mặc quần rồi. Con tè dầm thì con tự cởi quần và mẹ “sai” con tự mang vào phòng tắm cất vào chậu giặt. Con làm nhuần nhuyễn rồi.

Mẹ biết con biết tự xếp ghế đi toilet ngay hôm đầu tiên sau khi bố mẹ mua về, nhưng vì bố không yên tâm và không muốn để con tự đi toilet nên luôn nhắc là con chỉ đi toilet khi có bố mẹ. Nhưng tada, bây giờ chúng ta đang là nữ hoàng ở trong nhà, nên mẹ khuyến khích con tự xếp ghế. Và thế là 1 tuần nay con tự lập hơn khi đi toilet. Mẹ hướng dẫn một chút cho con dễ dàng, và bây giờ con nhuần nhuyễn từ việc bê ghế lại bồn cầu, xếp ghế, chỉnh lại cho cân, trèo lên, xoay người lại, (nhờ mẹ cởi bỉm hoặc quần), ngồi đúng hướng, rồi xong việc, lại kéo quần lên, xoay người ngược lại để trèo xuống, cất ghế đi, gập nắp bồn cầu lại, trèo lên đó, xả nước, trèo xuống. Còn gì tuyệt hơn nữa?

Kết bài là một khẳng định của con. Khi con nằm chơi trên sofa và làm trò “trồng cây chuối’. Mẹ thót tim, nhưng không mắng, chỉ nhìn con thật nghiêm. Thế mà con hiểu, con cười xòa xoa dịu và giải thích “Con nớn rồi!” Thế là bà già mommy phì cười.

0

Tiếng Anh của con

Mommy, Sharkie where?

Mommy, where daddy?

Khi đọc sách, this is daddy lion, this is mommy lion, where my/MAI lion?

Con chơi với con cá mập và cứ lặp đi lặp lại “Nó có răng ‘poong chật’ nắm” Mẹ không sao hiểu được, thế là cố gắng bắt chước cho giống để hỏi con xem “poong chật’ nghĩa là gì. Con đáp “poong chật nà nhọn”.

Khi ở công viên, 2 mẹ con đang cùng ở trong một cái chỗ chơi có mấy khung sắt quây lại. Con nhìn thấy cái gì đó, rồi bỗng yêu cầu “Mommy out”. Mẹ tưởng là “Mẹ ơi, ra ngoài thôi”, nên dắt tay con ra. Con lặp lại “Mommy out”, hóa ra là chỉ mình mẹ đi ra, còn con ở lại trong đó. Thực hiện đúng, con tít mắt cười “I have ai kim, i have ai-kim” Thật ngoài sức phỏng đoán của mẹ, mẹ hỏi lại “ai-kim á? Là gì hả con” Con tỏ ra hiểu biết “Ai-kim nà kem. Con nà bác bán kem” À há, ra là cái cổng sắt này làm con liên tưởng đến quầy bán kem. Và hóa ra là con đã chính thức biết khái niệm “phiên dịch”. Thế là mẹ nhập vai “Can I have strawberry ice-cream please?” (vì con mặc áo hồng). Nhưng bác bán kem này quá lạnh “No strawberry ice-cream. Mommy vanilla and kiwi ice-cream” (lại hóa ra, là vì mẹ mặc áo trắng quần xanh) Mẹ ko ngạc nhiên về kem kiwi vì có lần 2 mẹ con đã gọi vài thứ màu xanh là kiwi, nhưng vanilla có phần bất ngờ vì mẹ lục mãi trong trí nhớ mới phát hiện ra là có 1 lần cách đây mấy tuần, ở siêu thị mẹ chỉ cho con hộp kem vanilla và kem socola để hỏi con muốn ăn kem gì mẹ mua. IMG_0742 Con làm bác bán kem Mommy out - I have ice-cream

0

Ký ức của con

Một buổi sáng, con đứng trước bức ảnh con với bà ngoại và mẹ hồi năm kia, nhìn thật kỹ rồi nhận xét:

– Đây là hồi con còn bé xíu, nên con còn bú ti mẹ

Rồi con lại ngắm bức ảnh bố bế con hôm đi khám bệnh hồi 1.5 năm trước. Con lại nói:

– ơ, hồi con bé xíu, con mặc váy Bạch Tuyết à? Con bé xíu nên con bú ti mẹ.

2 mẹ con đi chơi trong thành phố, qua bệnh viện nơi mẹ sinh con, mẹ nhắc lại chuyện. Con nghe chăm chú và để cho công bằng, con nói:

– hồi con còn bé thì mẹ sinh ra con. Bao giờ con lớn thì con sinh ra mẹ nhé!

0

Kỷ niệm

“Rồi em sẽ thấy lòng mình hạnh phúc

Bởi có nhiều kỷ niệm để thương yêu”

Một lời trong bài thơ mà mình đọc được có lẽ là hồi cấp hai và từ đó đã luôn rất thích.

Chiều hôm ấy, phải đạp xe qua cửa hàng châu Á ở khu gần trường mình ở hồi trước để mua rau và đậu phụ. Gần 1 tuần rồi con gái không ăn thịt. Con cứ mấy bữa ăn thịt là lại tới mấy bữa không ăn thịt. Nhưng lần này thì lâu quá.

Đạp xe chầm chậm trên con đường từ trường ra cửa hàng ấy, bao kỉ niệm ùa về, nhớ những ngày sống cùng Cô ở ngôi nhà chung bên bờ sông, những ngày gian khó mà không thiếu niềm vui. (Bây giờ vẫn gian khó, với những niềm vui khác)

Đường về, thấy mấy ông bà, mỗi người một xe đẩy chở cháu, vừa sang đường thì ríu rít chào tạm biệt nhau vì mỗi người rẽ một ngả “Ông với cháu về nhé!” “Vâng, bà với cháu cũng về nhé. Mai lại ra nhé!”. Hội grannies overseas này mình đã được nghe tới, toàn các ông bà hy sinh công việc, thời gian, và cuộc sống dễ chịu thoải mái ở VN để sang đây chăm cháu giúp cho “bố mẹ chúng nó”. Vào giờ mà bố mẹ nó cần học hay cần làm việc thì các ông bà đẩy xe các cháu ra công viên, trò chuyện với nhau và cho các cháu chơi với nhau, tới giờ lại về cơm nước. Bất giác nở một nụ cười, và lòng nao lên nhớ mẹ và bố, nhớ những tháng ngày đẹp tươi với bố mẹ ở đây. Và thương bố mẹ vì chỗ mình ở không có một cộng đồng Việt như thế này để bố mẹ giao lưu như các ông bà, cuộc sống càng khác với cái thoải mái của ở Việt Nam, vì như mẹ nói “Không khác gì câm mù điếc, vì có hiểu gì tiếng Anh đâu”.

Rồi lại đạp tới đoạn bờ sông, qua ngôi nhà cũ, người ta đã đập nó đi, xây lại thành một cụm ba căn nhà trông sạch sẽ, sang trọng hơn, chắc cũng để cho thuê nhưng là loại cao cấp và hẳn là đắt tiền hơn cái căn nhà tồi tàn ngày xưa chúng mình ở. Vậy là ngôi nhà cũ sẽ chỉ còn là kỷ niệm, chỉ còn tồn tại trong tâm trí thôi. Nhớ những thăng trầm trải qua trong cuộc sống ở đấy. Đi qua chỗ công viên gần nhà cũ, vẫn cái ghế ấy, vẫn bờ sông ngát gió ấy, mấy cây mơ và cây phượng già, nhớ chao ôi là nhớ những ngày đầu có bầu con. Nghén khủng khiếp, tới giờ các nhà nấu cơm thì mình phải lê xác (tả thực, vì quá mệt, đi cũng không vững) ra ngồi 1 mình ở bờ sông, lúc ấy mùa mơ, hái mấy quả hơi chín, để ngửi, để xua đi cái mùi thức ăn làm mình nôn lên ọe xuống. Cứ ngồi như vậy hàng tiếng đồng hồ, cho đến khi đoán các mùi thức ăn đã ngớt mới lại lê xác về nhà, những những mùi còn sót lại trong căn nhà cũng vẫn đủ làm mình nôn sạch ruột, tái xanh mặt. Những ngày có bầu là những ngày thể xác mình đau đớn mệt mỏi nhất trong đời, nhưng tinh thần thì vui chưa bao giờ vui hơn.

Cứ thế bon bon qua những đám cỏ và những cái cây xanh mướt bên sông. Nhủ thầm “có công mình chăm bón ngày xưa đó chứ!” vì hồi ấy ngày nào cũng đi dạo, nhưng cứ đi được khoảng 5 bước thì lại phải dừng lại nôn 1 lần mà. Vừa mỉm cười thì thấy mình ngợp giữa những cây hoa ban dọc 2 bờ sông, màu trắng, tím, hồng. Thế là một ký ức xa xưa lắm rồi chợt trở lại. Về một người bỏ hết cả tiền thưởng tết năm ấy để mua 1 cây hoa ban khổng lồ về trồng chình ình trước cửa nhà, trong sự phản đối rầm rĩ của bố mẹ họ, chỉ vì có lần mình nói thích hoa ấy. Mình chưa từng đến đó để nhìn cây hoa ban ấy và chuyện cũng chẳng đi xa hơn một kỷ niệm, một kỷ niệm nhẹ nhàng.

Thế là bỗng nhiên thấy sao nhớ cái nơi này đến thế. Người ta nói bạn nhớ một người nhất là khi bạn đang ở bên họ nhưng biết chắc sẽ phải xa họ. Có lẽ điều này đúng với cả nơi chốn. Nơi này đã thành nhà của mình suốt hơn 5 năm qua rồi. Khi biết rồi sẽ đến ngày phải xa nó, sao chộn rộn xốn sang đến vậy! Hít một hơi thở thật sâu, thấy nghẹn lại như tim không đủ chỗ đựng hết những cảm xúc đang dâng lên.

Rồi em sẽ thấy lòng mình hạnh phúc…